Røÿå£'ßløg


Çhàø mừñg bạñ đến vớ¡ †hế g¡ới của Røÿå£
 
IndexMainCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập:
:: Quên mật khẩu
Thống Kê
Hiện có 2 người đang truy cập Diễn Đàn, gồm: 0 Thành viên, 0 Thành viên ẩn danh và 2 Khách viếng thăm

Không

Số người truy cập cùng lúc nhiều nhất là 8 người, vào ngày Thu Dec 24, 2009 3:31 am
Statistics
Diễn Đàn hiện có 25 thành viên
Chúng ta cùng chào mừng thành viên mới đăng ký: shisanyue

Tổng số bài viết đã gửi vào diễn đàn là 117 in 59 subjects
Những áng Thơ tình của tác giả T.T.Kh
Sat Feb 13, 2010 7:13 am by Diagnose
Những áng Thơ tình của tác giả T.T.Kh



Tác giả T.T.Kh. là ai? Nam hay nữ? Bút danh này chỉ thấy ghi ở ba bài thơ đăng trong Tiểu Thuyết Thứ Bảy và một bài trên báo Phụ nữ, rồi thôi, không thấy xuất hiện nữa.
Ông Hoài Thanh, năm 1941, có soạn cuốn Thi nhân Việt Nam cũng trích dẫn T.T.Kh. với lời ghi chú: "Sau khi bài thơ kia đăng rồi, xóm nhà văn bỗng xôn xao, đến mấy người nhất quyết T.T.Kh. chính là người yêu của mình. Và người ta đã phê bình rất náo nhiệt. Có kẻ không ngần ngại cho những bài thơ ấy là những áng thơ kiệt tác...".
Nhà thơ Lương Trúc là người cung cấp tư liệu, và tất nhiên ông sẽ sẵn sàng chịu trách nhiệm về họ tên tác giả Hai Sắc Hoa Tigôn được công bố dưới đây. Cùng nghe hôm đó có nhà thơ Trần Lê Văn và nhà thơ Tú Sót.


(Trong số báo ra ngày thứ ba, 25/10/2005 có đăng tải bài thơ Hai Sắc Hoa Tigôn của T.T.Kh và sau đó có một số độc giả thắc mắc về một số câu chữ trong bài thơ này. Qua xem xét, thấy rằng bài thơ này có nhiều dị bản nên số báo này xin đăng tải bản của tác giả Trần Đình Thu sử dụng trong cuốn sách Giải mã nghi án văn học T.T.Kh (bản này có đối chiếu với bản của các tác giả Hoài Việt, Thế Phong).

HAI SẮC HOA TI-GÔN
Một mùa thu trước mỗi hoàng hôn
Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn
Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc
Tôi chờ đến với yêu đương.

Người ấy thường hay vuốt tóc tôi
Thở dài trong lúc thấy tôi vui
Bảo rằng: “Hoa dáng như tim vỡ
Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi”.

Thuở ấy nào tôi đã hiểu gì
Cánh hoa tan tác của sinh ly
Cho nên cười đáp: “Màu hoa trắng
Là chút lòng trong chẳng biến suy”.

Đâu biết lần đi một lỡ làng
Dưới trời gian khổ chết yêu đương
Người xa xăm quá, tôi buồn lắm
Trong một ngày vui pháo nhuộm đường.

Từ đấy thu rồi thu lại thu
Lòng tôi còn giá đến bao giờ
Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ
Người ấy cho nên vẫn hững hờ.

Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
Ái ân lạt lẽo của chồng tôi
Mà từng thu chết, từng thu chết
Vẫn giấu trong tim bóng một người.

Buồn quá hôm nay xem tiểu thuyết
Thấy ai cũng ví cánh hoa xưa
Nhưng hồng tựa trái tim tan vỡ
Và đỏ như màu máu thắm phai.

Tôi nhớ lời người đã bảo tôi
Một mùa thu trước rất xa xôi
Đến nay tôi hiểu thì tôi đã
Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi.

Tôi sợ chiều thu phớt nắng mờ
Chiều thu hoa đỏ rụng chiều thu
Gió về lạnh lẽo chân mây vắng
Người ấy ngang sông đứng ngóng đò.

Nếu biết rằng tôi đã lấy chồng
Trời ơi! Người ấy có buồn không
Có thầm nghĩ đến loài hoa vỡ
Tựa trái tim phai, tựa máu hồng?

--------------------------------------T.T.Kh

T.T.Kh. tên thật là Trần Thị Khánh, người yêu của Thâm Tâm. Hai người yêu nhau, nhưng biết không lấy được nhau, hẹn giữ kín mối tình, để đỡ phiền đến gia đình của nhau sau này. Cô Khánh đọc Tiểu Thuyết Thứ Bảy in truyện ngắn Hoa Tigôn của Thanh Châu (số tháng 9-1937) xúc động, tự thổ lộ câu chuyện riêng bằng bài thơ Hai Sắc Hoa Tigôn và gửi đăng Tiểu Thuyết Thứ Bảy.
Bài thơ in ra gây xôn xao trong làng văn chương như ông Hoài Thanh ghi nhận. Tiếp đó để giải thích lý do viết bài Hai Sắc Hoa Tigôn, T.T.Kh. gửi đến Tiểu Thuyết Thứ Bảy một bài nữa, với tiêu đề là Bài Thơ Thứ Nhất và viết tặng riêng Thâm Tâm bài thơ Đan áo.
Lại càng xôn xao, nhiều người cho là nam giới giả danh, nhiều người nhận là người yêu của mình, trong số này có nhà thơ Nguyễn Bính.
Thâm Tâm hồi ấy còn trẻ, với tính hiếu thắng của tuổi trẻ, ông đã gửi báo Phụ Nữ đăng Bài Thơ Đan Áo để minh chứng với thiên hạ rằng T.T.Kh. chính là người yêu của mình. Tất nhiên không có sự đồng ý của T.T.Kh
.



BÀI THƠ THỨ NHẤT

Thuở trước hồn tôi phơi phới quá
Lòng thơ nguyên vẹn một làn hương
Nhưng nhà nghệ sĩ từ đâu lại
Êm ái trao tôi một vết thương.

Tai ác ngờ đâu gió lại qua
Làm kinh giấc mộng những ngày hoa
Thổi tan tâm điệu du dương trước
Và tiễn người đi bến cát xa.

Ở lại vườn Thanh có một mình
Tôi yêu gió rụng lúc tàn canh
Yêu trăng lặng lẽ rơi trên áo
Yêu bóng chim xa nắng lướt mành.

Và một ngày kia tôi phải yêu
Cả chồng tôi nữa lúc đi theo
Những cô áo đỏ sang nhà khác
Gió hỡi làm sao lạnh rất nhiều.

Từ đấy không mong không dám hẹn
Một lần gặp nữa dưới trăng nghiêm
Nhưng tôi vẫn chắc nơi trời lạ
Người ấy ghi lòng vẫn nhớ em.

Đang lúc lòng tôi muốn tạm yên
Bỗng ai mang lại cánh hoa tim
Cho tôi ép nốt dòng dư lệ
Nhỏ xuống thành thơ khóc chút duyên.

Đẹp gì một mảnh lòng tan vỡ
Đã bọc hoa tàn dấu xác xơ
Tóc úa giết dần đời thiếu phụ
Thì ai trông ngóng chả nên chờ.

Viết đoạn thơ đầu lo ngại quá
Vì tôi còn nhớ hẹn nhau xưa:
“Cố quên đi nhé câm mà nín
Đừng thở than bằng những giọng thơ”.

Tôi run sợ viết lặng im nghe
Tiếng lá thu khô xiết mặt hè
Như tiếng chân người len lén đến
Song đời nào dám gặp ai về.

Tuy thế tôi tin vẫn có người
Thiết tha theo đuổi nữa than ôi
Biết đâu tôi một tâm hồn héo
Bên cạnh chồng nghiêm luống tuổi rồi.

---------------------------------------- T.T.Kh


Và thế là T.T.Kh. giận, cô viết bài thơ lấy tiêu đề Bài Thơ Cuối Cùng gửi đăng ở Tiểu Thuyết Thứ Bảy, vừa hờn vừa giận đầy yêu thương, và cũng từ đấy T.T.Kh. "tắt lịm" trên thi đàn.


BÀI THƠ CUỐI CÙNG

Anh hỡi, tháng ngày xa quá nhỉ?
Một mùa thu cũ một lòng đau
Ba năm ví biết anh còn nhớ
Em đã câm lời có nói đâu.

Đã lỡ thôi rồi chuyện biệt ly
Càng khơi càng thấy lụy từng khi
Trách ai mang cánh “ti gôn” ấy
Mà viết tình em được ích gì?

Chỉ có ba người đã đọc riêng
Bài thơ đan áo của chồng em
Bài thơ đan áo nay rao bán
Cho khắp người đời thóc mách xem.

Là giết đời nhau đấy biết không?
Dưới giàn hoa máu tiếng mưa rung
Giận anh em viết dòng dư lệ
Là chút dư hương điệu cuối cùng.

Từ đây anh hãy bán thơ anh
Còn để yên tôi với một mình
Những cánh hoa lòng, hừ đã ghét
Thì đem mà đổi lấy hư vinh.

Ngang trái đời hoa đã úa rồi
Từng mùa gió lạnh sắc hương rơi
Buồng nghiêm thờ thẩn hồn eo hẹp
Đi nhớ người không muốn nhớ lời.

Tôi oán hờn anh mỗi phút giây
Tôi run sợ viết bởi rồi đây
Nếu không yên được thì tôi chết
Đêm hỡi, làm sao tối thế này?

Năm lại năm qua cứ muốn yên
Mà phương ngoài gió chẳng làm quên
Và người vỡ lỡ duyên thầm kín
Lại chính là anh, anh của em.

Tôi biết làm sao được hỡi trời
Giận anh không nỡ nhớ không thôi
Mưa buồn mưa hắt trong lòng ướt
Sợ quá đi anh, có một người …

-----------------------------------------T.T.Kh

Có người viết hàng trăm bài thơ, in hơn chục tập thơ, mà không gây được mộ vang hưởng nào trong nghệ thuật thơ. T.T.Kh. viết bốn bài, có bài đã gây được vang hưởng.
Thơ hay đâu cần nhiều.
Félix Arvers (1806-1850) chỉ nhờ bài Tình tuyệt vọng mà tên tuổi được ghi trong văn học sử Pháp. Mới hay trong "lãnh địa" nghệ thuật, số lượng chỉ là cái không đáng kể. T.T.Kh. cần phải đợc xem xét và đáng giá như một tác giả của dòng thơ lãng mạn trước Cách mạng tháng Tám. Điều đó không có gì là quá đáng.
Được biết T.T.Kh. về sống ở Thanh Hóa đã bốn năm nay, không biết bây giờ bà còn hay mất, nhưng cứ xin phép cho chúng tôi được công bố điều bí mật trên vì nghĩ rằng:
Thời gian đi đã dài, nhà thơ Thâm Tâm đã mất, ông nhà cũng quy tiên. Vả lại, cũng vì công việc của văn sử học, nếu đã tìm ra tác giả của một tác phẩm nổi tiếng thì dù đắn đo đến đâu rồi cũng phải công bố.


Comments: 0
Ráo hoảnh mắt mưa.
Wed Nov 18, 2009 3:13 am by Royal
RÁO HOẢNH MẮT MƯA
----------------------------Hoàng Vũ

Cô bé mắt mưa hay khóc nhè đòi con còng trắng
Rồi lại cười liền trên tàn lá rung rinh
Giữa kẽ lá ngập ngời đôi mắt ...nắng
Xoe tròn hồn nhiên!

Xóm chài nghèo nằm đón gió bình yên
Đâu hay trời đất cựa mình
Mở ra mắt bão...
Mắt người nhốn nháo
Dõi về khơi xa.
Và mắt đèn thức trắng mấy đêm qua.
Mong sáng mai trời yên biển lặng...

.... Trong ngôi nhà im vắng
Có ai ngồi bó gối
Nhìn khói nhang bay mà nổi bão trong lòng...

Cô bé mắt mưa chiều nay ráo hoảnh
Nhìn lên di ảnh của cha
Đau thương đặc quánh
Làm sao vỡ òa...

Comments: 0
Khoảng trời mộng mơ
Sun Nov 15, 2009 7:50 pm by Royal
KHOẢNG TRỜI SAU CỬA SỔ
--------------------------------Nguyên Hương

Có một khoảng trời thương biết mấy là thương
Là khoảng trời riêng vấn vương nỗi nhớ.
Gió cứ lang thang tìm mây ngoài cửa sổ
Bâng khuâng hoài, cô bạn cứ nhìn ra ...

Có một khoảng trời không gian xanh rất xa
Nắng ngẩn ngơ say với niềm riêng sâu lắng
Bỗng thấy lòng mình trong như giọt nắng
Cô bạn mơ màng chốc chốc lại nhìn ra

Có một khoảng trời xanh thắm mênh mang
Tiếng chim sơn ca khẽ khàng rơi từng giọt
Chim bay rồi vẫn còn nghe thánh thót
Rất vô tình ai đó thoáng đi qua ...

Cô bạn bần thần chốc chốc lại nhìn ra...

Comments: 0
Tìm một nửa ...
Tue Sep 08, 2009 11:28 am by Royal
TÌM MỘT NỬA CÒN LẠI CỦA TÔI

Tôi đi tìm một nửa của tôi
Nhưng tìm mãi đến bây giờ không thấy
Tình yêu của tôi ơi !!! Anh là ai vậy?
Sao để em tìm, tìm mãi tên anh...

Chiều dần buông, thành phố vào đêm
Sân cỏ, đường cây từng đôi ríu rít
Họ may mắn hơn tôi, hay họ không biết
Nửa của mình hay nửa của ai?

Tôi đi tìm cái nửa của tôi
Và có thể suốt đời không tìm thấy
Chẳng gặp nhau tôi đành sống vậy
Không lấy ai về làm nửa của mình
Cái na ná tình yêu thì có trăm nghìn
Nhưng đích thực tình yêu chỉ duy có một
Nên nhiều lúc lầm tưởng mình đã gặp
Nửa của mình nhưng nào phải của mình đâu

Không phải của mình, chằng phải của nhau
Thì thượng đế ơi, đừng bắt tôi lầm tưởng
Bởi tôi biết khổ đau hay vui sướng
Là đúng sai trong tim , nửa của mình

Tôi đi tìm anh, vâng tôi vẫn mãi tìm
Và có thể trên đời này chẳng có
Anh cũng đang đi tìm tôi như thế
Chỉ có điều chưa nhận ra nhau !!!


Comments: 3
Ước mơ ....
Sun Jul 12, 2009 7:25 pm by Royal
cherry Like a Star @ heaven cherry Like a Star @ heaven cherry Like a Star @ heaven cherry Like a Star @ heaven cherry Like a Star @ heaven cherry Like a Star @ heaven cherry Like a Star @ heaven cherry Like a Star @ heaven cherry Like a Star @ heaven cherry Like a Star @ heaven
Ước mơ....

--------:-Like a Star @ heaven-:----------

Em bước vào đời khi tuổi mới mười hai,
Nụ cười lụi tàn khi chưa kịp rạng rỡ.
Cánh phượng hồng cuối cùng ép vội trong trang vở.
Giấy ngả màu và phượng cũng mốc hoen. silent

Vai mẹ gầy mòn không gánh nổi tám miệng ăn,
Cánh tay còn lại của cha không tắm xuể cho bầy con suốt ngày lấm lem bùn cát.
Nội không thể trở mình để dấu tiếng thở dài toèn hoen nước mắt. Crying or Very sad
Con chó già xác xơ co quắp mấy cụm lông. pale

Đất nứt chân chim xao xác gió đông,
Em từ giã ổ rơm phiêu bạt về phố thị. No
Mỗi ngày hâm sữa, nấu ăn, đút cho con của người xa lạ.
Nghe cổ họng mình nghẹn đắng nỗi niềm quê. Crying or Very sad

Tắt hẳn lâu rồi nụ cười tuổi mười ba,
Em trở thành "bà già mười ba tuổi" Sad
Để mỗi đêm giật mình cố chặn cơn nghẹn ngào tức tưởi.
Chặn tiếng thở dài... e lay động tận chốn quê. Crying or Very sad

Đồng lương còm dành dụm những ước mơ,
Mong một ngày được nhìn thấy lũ em mặc áo quần không mụn vá.
Mong gánh nặng cuộc đời bớt oằn trên bước chân mẹ tất tả.
Mong ánh mặt trời hé lại trên môi cha.
Mong cánh phượng học trò tươi lại sắc hồng hoa. sunny
_______________._:_o0o_:_._________________

Đá Cuội - Văn 2A - ĐHKHXH&NV

cherry Like a Star @ heaven cherry Like a Star @ heaven cherry Like a Star @ heaven cherry Like a Star @ heaven cherry Like a Star @ heaven cherry Like a Star @ heaven cherry Like a Star @ heaven cherry Like a Star @ heaven cherry Like a Star @ heaven cherry Like a Star @ heaven


Comments: 0
Tuyển tập những bài Thơ tình yêu
Sun May 31, 2009 12:16 pm by Royal


~:~:~:~º:~:~:~☺:~:BIỂN:~:☺~:~:~:~º:~:~:~
☺~.~.~.☺~.~.~.○.~.~.~.~º.~☺.~.~º.~.~.~.~.~
~.~.~.○~.~.~.º.~.~.~.~º.~.~.~º.~.~☺.~.~.~
Biển cồn cào suốt đêm.
Từng đợt sóng chồm lên lùi xuống.
Biển yêu đất điên cuồng rộng lượng.
Muốn xô bờ nhưng lại sợ bờ đau.

Biển cuốn vào lòng tất cả những lo âu.
Chừng có thể già đi vì trăn trở.
Giành cho đất những làm êm sóng vỗ
Lọc tình yêu thành vị muối đậm đà.

Biển như người thiết tha.
Yêu đất đến muôn đời sôi động.
Ai đã hiểu hết tình biển rộng.
Ai đã đo được lòng biển sâu.
Lo nghĩ bao năm biển hoá bạc đầu.
Niềm vui đến biển cười xanh trở lại.

Biển như người vô tâm, bực rồi thương ngay đấy.
Có bao giờ biển giận được lâu đâu.
Chắt chiu bao năm cho đất rất nhiều.
Đất chẳng biết cứ ngày càng lấn mãi.

Biển chính là anh đấy......
................ Yêu em nhiều biết mấy.
...............................Em vô tình ..... như đất ấy thôi .....



Comments: 6